Lục Phàm chẳng hơi đâu mà bận tâm đến mấy suy tính trong lòng Mộ Dung Phục.
Tên này, đừng thấy trong đầu lúc nào cũng chăm chăm chuyện phục quốc, thực chất trong mắt Thần Vũ vệ và nha môn quan phủ các nơi, hành động của hắn rặt một mớ chắp vá bạ đâu đánh đó, người ta chỉ xem như một trò cười mà thôi.
Tiền không kiếm, binh mã không chiêu mộ, suốt ngày lêu lổng khắp giang hồ, phục quốc cái nỗi gì.
Ánh mắt Lục Phàm dừng lại trên người Vương Ngữ Yên đứng cạnh Mộ Dung Phục.




